Friday, October 24, 2014

Phân Ưu Trưởng Võ Long


 Nhận được tin buồn: Trưởng Võ Long 

đã lìa rừng trưa 20 tháng 10 năm 2014 tại Dallas Texas 
Hưởng Thọ 88 tuổi 
Làng Bách Hợp Houston Thành kính chia buồn cùng gia đình Trưởng Long. 
Nguyện cầu hương hồn Trưởng Võ Long được sớm về an hưởng nơi miền Cục Lạc. 


Làng Bách Hợp Trưởng Niên Houston 
Đồng Thành Kính Phân Ưu

Monday, October 13, 2014

Điệu Múa Baloo




BALO..O..  BÙM !
“Một sói con đùa mà đi y như gấu đi ….”
Chiều Chủ Nhật đến thăm sói con của 1 ấu đoàn ở Houston, kể chuyện rừng xanh cho các em nghe và chỉ các em múa Baloo. 
Này nhé, các sói đứng thành vòng tròn, khi nào nghe Sói già hô BALOO! Thì các sói hô to BÙM! nhé, và  nhảy quây người sang phải, hai chân sụm xuống, 2 bàn chân quây ra hai bên, hai cánh tay cong lên ngang vai, bàn tay cụp xuống, ngực  bụng ưởng ra y như con gấu, đầu nghiêng qua trái, nghiên  qua phải theo từng bước đi. Nào bắt đầu nhé:     BALO..O..O!     BÙM !

MÔT SÓI CON ĐÙA MÀ ĐI Y NHƯ GẤU ĐI
NGHÊNH NGANG NHƯ GẤU BALOO TRONG NÚI TRONG RỪNG
RỒI THẤY VUI VÀ HAY NÊN ĐUA NHAU MÚA CHƠI
ĐUA NHAU BAO SÓI CON CÙNG NHAU MÚA VUI CƯỜI

Các sói con lắc lư từng bước đua nhau múa Baloo. Sói già cũng vừa đi vừa múa phía trong vòng tròn, miệng hát vang vang mà trí bay bổng vào thời xa xưa…. xưa lắm rồi, khi sói gìà mới 17, 18 tuổi.
Chuyện một buổi chiều…. Cha Ignacio Hoà, tuyên úy của Đạo Bến Nghé, vẩy 2 trưởng Nữ Hướng Đạo lại, -Cha cần các Trưởng Nữ sang coi bầy sói cho đoàn Trần Văn Hạnh và Chí Thiện, bên đó các trưởng nam đi vào quân đội hết rồi, các con đến đây vài buổi chiều để Cha tập múa Baloo, tập bài ca chính thức của sói con, học Luật rừng, Chăm ngôn v/v…để các con chuẩn bị đi dự trại Dự Bị Bằng Rừng ngành Ấu ở Thảo Cầm Viên Saigon, tháng 8/1966.
Vậy là chiều nào, hai chị em, Chị Nguyễn thị Hai, (Tr. Niên Dallas), và Vành Khuyên đều đến tập múa Baloo.
 Lần đầu tiên tập múa Baloo, - Cha ơi, con nít múa được chứ người lớn múa…kỳ quá.  - Nếu tụi con không múa đúng điệu Baloo và thuộc luật rừng thì đi qua cổng trại không được. Vậy là 3 Cha con cùng múa Baloo ..môt sói con đùa mà đi…thật là vui, thật hào hứng. Sau này khi đi trại, cùng múa Baloo với các trại sinh khác, không còn ngượng ngùng gì nữa, vì anh nào cũng phải  múa, mà còn khoái chí nữa vì mình thể hiện được cái tính trẻ con nơi mình. 
…ĐUA NHAU BAO SÓI CON CÙNG NHAU MÚA VUI CƯỜI
rồi qua thêm những lần trại huấn luyện khác, múa Baloo càng ghi đậm trong trí những hình dáng ngộ nghĩnh của các trưởng, đùa giỡn một cách vô tội vạ.
Vui thật những ngày xưa. Thời gian ơi, ước gì quây lại được.... Nhưng... ơ kìa, hiện tại mình đang vui đùa với các sói con đây mà.  Niềm vui của các em cũng là niềm vui của chính mình. Cần gì quây lại quá khứ! Niềm vui của quá khứ đã nằm sẵn trong niềm vui hiện tại rồi. Mơ về quá khứ làm gì khi mình đang có nụ cười trên môi, lòng mình đang an bình trong niềm vui cùng các sói. Mà cười thật tình, quên hết mọi thứ khi trông thấy các sói múa Baloo thật đơn sơ, thật dí dõm, ngượng nghiụ liếc liếc nhìn mình để xem phản ứng.."em múa có đúng không...? "em múa giỏi không?....
 Chiều về lòng còn vương vấn… điệu múa Baloo!
 

Một ngày làm quen, một ngày ước mơ.



(trích từ báo Liên Lạc Mùa Thu)

Nhân một lời mời của một Liên Đoàn Trưởng trong  tối tĩnh tâm, trước ngày Tuyên Hứa của một số Trưởng Niên trong làng Bách Hợp Houston, tôi đã mạnh dạn đến làm quen với Liên Đoàn và dự lể chào cờ đầu tháng.
Không gì thân thương và gợi nhớ lại các em đoàn sinh của mình, 40, 50 năm về trước. Cũng màu áo đó, cũng khăn quàng trên cổ áo, cũng nét vui tươi hồn nhiên hí hững, lăn xăng chạy nhảy cười đùa đó, làm tôi đứng xựng lại, nháy mắt liên hồi để dấu cảm xúc đang dâng trào trong tâm một trưởng già, về hưu.
Một câu hỏi lớn trong tâm trí là mình có thể làm gì cho các em đây? Mình giúp ích gì được đây? Tinh thần Hướng Đạo vẫn nồng cháy trong tim, thời giờ về hưu vẫn rỗi rảnh không trở ngại. Một tiếng nói thầm thì trong đầu “ta phải trở lại” “ta phải trở lại” trở lại với phong trào của ta, trở lại với các em.
Nhưng rồi…bao giờ cũng chữ “ nhưng” cản trở này. Dạo một vòng quanh Liên Đoàn, lòng cảm thấy thiếu thiếu cái gì mà mình không nhận ra, cũng những cái chào trưởng, cái bắt tay trái, nụ cười thân thiện , và những tiếng reo hò cười đùa trong các trò chơi của các em, nhưng vẩn thấy thiếu thiếu…… Thì ra thiếu tiếng hát, tiếng hát vang ố ồ, tiếng hát vang trời xanh, thiếu những bài ca thuở xưa mình và đoàn vẫn hay hát. Chờ mãi cũng được nghe Vui là vui quá… hay Hoan hô Anh này một cái…. Một chút mất mát, một chút thiếu vắng. Ừ nhỉ, bên này thì mình làm sao đòi hỏi các em có thể thuộc và hát nhiều bài hát như một em HĐ ở bên nhà Việt Nam! Tiếng Việt nói còn chưa sõi, ý nghĩa còn chưa rành thì vấn đề học hát tiếng Việt không phải một ngày một bữa mà thuộc lòng được. Và còn các trưởng trẻ,  nhỏ tuổi, các trưởng cũng không nói rành tiếng Việt thì làm sao có được những bài hát hay, bài hát dài cuả tuổi trẻ VN. Thôi thì lần lần, hẹn với lòng là mình sẽ có dịp giúp các em tập hát những bài ca họp đoàn ngày xưa.
Vòng qua bên phòng họp các Phụ Huynh, hôm nay là ngày chào cờ đầu tháng nên rất đông đão các phụ huynh đi họp. Thật là khích lệ khi thấy được sự ủng hộ nồng nhiệt của phụ huynh trong Liên Đoàn. So sánh với đoàn ở VN ngày trước thì phụ huynh ở đây rất quan tâm đến các sinh hoạt của con em mình và họ tham gia thật nhiệt tình trong các kỳ họp, kỳ trại. Trong lúc họp, Anh Liên đoàn trưởng có kêu gọi các phụ huynh nên gia nhập phong trào Hướng Đạo để cùng sinh hoạt với con em của mình. Không khí có vẽ ngại ngùng, những nụ cười nở ra thật tươi …nhưng không có một bàn tay nào giơ lên. Còn e ngại! Còn rụt rè! Nếu có dịp?
Thấy và nhìn ra được sự ủng hộ nhiệt tình của Phụ Huynh đối với Phong Trào vì con em của mình, Vành Khuyên tôi chợt lóe lên một ý nghĩ, một ước mơ: sao mình không tập hợp các nguồn lực hăng hái này thành một đoàn thể hoạt động với các sinh hoạt đặc thù của Hướng Đạo, như một đoàn thiếu/thanh/tráng? hay gọi họ là đoàn Hướng Đạo Phụ Huynh? Họ cũng sẽ đi họp cùng giờ với các con của họ.  Mình sẽ chỉ cho họ hát các bài hát mình đã dạy cho con họ để khi về nhà, cả nhà cùng quây quần reo vang những ca khúc HĐ, giúp cho con họ mau thuộc những bài hát VN, và chỉ cho họ chơi những trò chơi HĐ hay những kỹ thuật HĐ. Phương pháp HĐ sẽ được thưc hiện ngay tại tổ ấm gia đình của họ. Như vậy là mình đem HĐ vào từng gia đình một. Gia đình đó sẽ thấy rất hạnh phúc, vui tươi trong tình hòa hợp HĐ tại gia. Và…một điều chắc chắn là những Phụ Huynh Hướng Đạo đó sẽ yêu mến phong trào và từ từ sẽ trở thành những Trưởng Hướng Đạo trong một ngày không xa. Chúng ta sẽ có một lực lượng Trưởng thật hùng hậu và vững chắc cho phong trào.
Rồi  lan man nghĩ tiếp, vậy thì trưởng đâu để hướng dẫn các sinh hoạt cho các Phụ Huynh đó? Và phải là người trưởng rành rõi tiếng Việt.  Câu trả lời là Trưởng Niên! À đúng rồi,  đây là vai trò rất thích hợp cho các Trưởng niên. Các Trưởng Niên sinh hoạt với Phụ Huynh chắc là không có trở ngại ngôn ngữ nào. Và  các Trưởng niên đã cầm đoàn ngày xưa rồi thì vấn đề ôn lại nghề trưởng không khó khăn là mấy, tài liệu trên internet ở cùng khắp và ở các Trưởng bạn. Chúng ta sẽ hướng dẫn Phụ Huynh các bài hát, các trò chơi, các nút dây, cách cứu thương v/v….và khi phu huynh học hỏi và hiểu biết cách giáo dục của HĐ bằng trò chơi, bằng bài hát thì họ sẽ hợp tác hết lòng mà cũng là niềm vui cho toàn gia đình họ luôn nữa. Biết bao thuận lợi cho các em và cho phong trào. Đây cũng là môi trường rất thích hợp cho các Trưởng niên nào vẫn còn yêu nghề trưởng của mình,  còn mong mõi phát triển phong trào (dù là gián tiếp) còn mong hát hò để trở về tuổi trẻ của mình ngày xưa, còn ham những ngày cắm trại và còn ham những tiếng cười vang trong trời xanh gió lộng. Đây cũng là cách đào tạo trưởng vững chắc cho phong trào HĐ tại hãi ngoại này và cũng là giúp cho các Trưởng niên không hoài phí nghề trưởng của mình đồng thời không cảm thấy buồn chán trong tuổi già.
Ưóc mơ đến đây thì trời đổ mưa thật to, bài hát ngày xưa vang vọng:
Trời mưa thì mặc trời mưa
Trong trong đây chúng mình cùng ca
Gặp nhau trông nhau tươi cười
mặc cho ông trời càng mưa
Trời mưa thì mặc trời mưa
Ta cứ hát bừa càng đi
Hát lên, hát lên chớ nề hà chi
Vang lừng tiếng cười
vui lên chớ nề hà chi !

Houston, 9/7/2014
Vành Khuyên Yêu Đời
Bách Hợp Houston

Saturday, August 30, 2014

Tĩnh Tâm và Tuyên Hứa của Làng BH Houston


Mình ơi ! Anh muốn xin Tuyên Hứa!    

Tính ra đến nay, Làng Bách Hợp Houston thành lập đã được 10 tháng tuổi.  Làng được kết hợp bởi vài Hướng Đạo trưởng niên lão thành của những năm…ngày xưa.. cùng với những phu quân, phu nhân đi kèm. Làng BH Houston xem ra đông đảo xôm tụ nhiều nhưng thật tình ra thì gồm các dâu rể Hướng Đạo chưa biết gì về nghề HĐ, nghề  tay trái của vợ hay chồng mình. Sau 10 tháng vào làng hoạt động chung nhau, các dâu rể đồng lòng tuyên bố: 

-Mình ơi! Anh muốn xin Tuyên Hứa! Em muốn vào Hướng Đạo!
-       - Mình ơi! Mình muốn xin tuyên hứa thì trước tiên mình phải học thuộc 3 Lời Hứa và 10 điều luật đi nhé.
 

Buổi họp làng định kỳ 3 tháng bèn được bàn cải và thảo ra chương trình Tuyên Hứa cho dâu rể.  Làng BH Houston có 3 Trưởng xin Tuyên Hứa: Trưởng Hùng Đào, phu quân của Trưởng Nhân Đinh, Trưởng Linh Đổ, phu quân của Trưởng Làng Mỹ Lộc và Trưởng Hồng Hoa. Ngày giờ được ấn định tối thứ bảy 8/30/2014 sẽ là buổi Tỉnh Tâm và sáng sớm Chủ Nhật  8/31/2014 sẽ là Lể Tuyên Hứa. Chương trình được soạn thảo, Ca Tuyên Hứa được tập dợt (qua internet), Thơ mời được gởi đi, menu ăn uống được ấn định, điạ điễm Tỉnh Tâm tại nhà Trưởng Làng được thu dọn sửa sang, địa điểm Tuyên Hứa được thăm dò chọn hướng, bệ dựng cờ được đóng và những cú phone  đi mượn cờ , phone hỏi cách tổ chức, phone mời dự lể v/v… được diễn ra ..
.
Mọi việc đâu vào đó êm xuôi. Thứ 7 , 2 giờ chiều lục tục các Trưởng trong làng kéo đến, người xếp bàn, người xếp ghế, kẻ lặt rau, kẻ đổ bánh cuốn v/v… ai có công việc nấy, lăng xăng cười nói thật là vui. 



6 giờ chiều các Trưởng quan khách đến gồm có Trưởng Lê Phước, Văn Phòng Trưởng HĐTrN, Làng BH Dallas với Trưởng Hai Nguyễn, Trưởng Trung Định và Trưởng Tăng Bình. Tại Houston có Trưởng Cao Bình, LĐ Pháp Luân,và Trưởng Cao Cường, Liên Đoàn Trưởng LĐ Đất Việt.  Vì tổ chức lể nhằm ngày nghĩ  lễ Lao Động nên một số các Trưởng của các Liên Đoàn đi chơi xa không đến được. 





Sau buổi ăn chiều, màn đêm buông dần xuống, ngọn lửa của 3 lời hứa tượng trưng với 3 cậy nến đỏ và 10 ngọn nến xanh cho 10 điều luật được thắp lên, lung linh trong đêm tối, soi rõ từng khuôn mặt, an bình tĩnh lặng hay hồi hộp căng thẳng .  




 Những giọng nói thay phiên nhau kể về những kỹ niệm trong đời Hướng Đạo, những lối suy nghĩ, những bản năng con người Hướng Đạo, Lời Hứa, 10 điều luật v/v…  đã giúp ích cho tinh thần, cho cuộc sống đời thường và tâm linh của mình như thế nào.  Thật là xúc động khi nhìn lại quảng đời đã qua, tinh thần vượt chong gai của con người HĐ đã nâng đỡ cho mình trong những đoạn đường đời khó khăn nhất phải bước đi. Văng vẳng đâu đây nhịp điệu ngày xưa trở về:
"Dù ta thấy khó khăn thế nào cũng không bao giờ sờn lòng
"Dù ta thấy khó khăn thế nào cũng đi cho cùng !"


Rồi  thì….. đèn lụn dần, nến đã cháy hết, tâm tình Anh Chị em vẫn chưa muốn dứt nhưng…

"Đêm đã dần dần buông xuống,
chúng ta ngồi quây quần lữa hồng soi… lòng…"
…..cũng chấm dứt.

Lữa tắt lúc 10:00 giờ khuya. Anh Chị em chia nhau đi ngủ trong các phòng được Anh Chị Trưởng làng ưu ái dành riêng cho. Những nụ cười chúc nhau ngủ ngon kèm theo đừng ngáy lớn nhé làm bật cười mọi người.


Sáng 4 giờ đã thấy Chị Hồng Hoa thức giấc, ngồi đọc kinh và  ôn lại 3 lời hứa ,10 điều luật trong nét đăm chiêu. Không biết lúc đó có run quá mà quên mất hay không? Tuổi gìà học trước quên sau. Lo lắng trong nét mặt.

 
6:30 sáng tất cả Trưởng có mặt nơi khu vườn Tuy ên Hứa với hồ nước  bao quanh, với đàn vịt xiêm bầu bỉnh bơi rãi rác, mặt trời vừa ửng vài tia nắng. Tại đây đã có mặt Trưởng Phương Nguyễn, đại diện LĐ Lạc Việt chờ sẳn.




 Các Trưởng khách, trưởng sắp tuyên hứa, trưởng nhà làng Houston đứng vào vị trí của mình. 




Tiên Chỉ  Hùng Vũ lần lượt đưa từng Tân Trưởng Niên một đến trước Trưởng Làng  giới thiệu



và lần lượt trước sau từng người một, với cờ hạ ngang mặt đất, tay trái trên cờ, tay phải chào 3 ngón,  long trọng tuyên đọc 3 lời Thề Hứa Hướng Đạo của mình.


Trưởng Hồng Hoa Tuyên Hứa

Truong Hùng Đào Tuyên Hứa

Trưởng Linh Đỗ Tuyên Hứa


 Tất cả mọi người nghiêm trang giơ tay chào  tôn trọng giờ phút thiêng liêng của người đang Tuyên Hứa. Hình ảnh thật hào hùng của những người đang tuyên hứa và của những người dự tuyên hứa. Tất cả cùng nghi êm ch ỉnh thầm nhắc lại 3 lời Hứa nguyện gi suốt  đời của mình. Từ nay các Anh Chị sẽ là Hướng Đạo một ngày Hướng Đạo mãi mãi. 


 "Giờ đây tôi xin lấy danh nghĩa tôi, hứa trước anh em
"Dù sao tôi đây cũng chẳng quên, giúp ích hoài hoài
           "Lời hứa yêu nước mến quê hương, không dứt không phai
  "Lời hứa ra sức giúp nguy tai, tiến bước trên đường."

Lời ca còn vọng mãi đến bây giờ và tôi chắc nó cũng khắc ghi trong trí nhớ của các Tân Trưởng Niên mãi mãi không phai. 




Chúc mừng! Chúc mừng và Chúc mừng các Anh Chị đã gia nhập Đại Gia Đình Hướng Đạo. Lần lượt từng bàn tay trái nắm lấy bàn tay trái, nối liền nhịp đập con tim, môi cười rạng rỡ trên từng khuôn mặt, không những của người Tân mà cả của người Cựu nữa. Vui mừng với hết cả tâm tình của những người cùng chung màu áo, cùng mang chung huy hiệu Bách Hợp, cùng chung một đường đi.
"Anh Em chúng ta chung một đường lên..."





Trở về lại căn nhà của Trưởng Làng, ăn sáng được dọn ra, cà phê thơm phức làm tỉnh cơn buồn ngủ vì thức đêm tâm tình. 



 Trưởng Phó Làng đã khoảng đãi Anh Em một cái bánh cake thật ngon, thật đẹp, mừng ngày Tuyên Hứa 




và 3 Anh Chị Tân Trưởng Niên đã danh dự cắt bánh chia cho mọi người.




 Chuyện trò đến 10:30 thì chia tay, lưu luyến cùng nhau ra trước nhà chụp hình kỹ niệm.









 Làng Dallas trưc chỉ lên đường. Mưa rơi tầm tả buồn như lòng người không muốn chia xa. 

"Mưa rơi rơi trên đường, mưa rơi ướt …kiếng xe không thấy đường!"




Một chuyện bên lề vui vui một chút. Số là Làng Houston có gởi biếu các Chị Trưởng nhà Dallas không đi dự lễ, một ít bánh bột lọc mà quên dặn là bánh frozen còn sống, phải hấp lại hoặc microwave cho đến khi bột bánh trong thì mới ăn được. Con của một Trưởng đã ăn bánh sống!  Mõ làng được tin vội vã email lo lắng hỏi xem có ai bị đau bụng không thì được hồi âm... chỉ  3 chử:

"CHẾT HẾT RỒI !.!.!."
Mõ Làng Houston
Vành Khuyên Yêu Đời
 vội ghi. 9/1/2014.


Thêm một số hình chụp ngày TT và TH